Dòng vô tính và dòng song sinh

Con người chúng ta đã đang tác động chất liệu di truyền của những loài khác đã hàng thiên niên kỉ, và các kết quả về những thử nghiệm này hiện có đầy đủ quanh chúng ta. Từ những đốm trên một con chó đốm cho đến việc kháng bệnh của những cây cà chua lai, chúng ta đã đang cố gắng hoàn thiện “Công trình của Tạo Hóa” ngay từ đầu.

Ngay cả những nghiên cứu về hoạt động giao phối của con người cũng cho thấy chúng ta chọn bạn tình không đơn thuần vì tình yêu mà còn vì những đặc điểm di truyền đặc biệt mà chúng ta muốn làm nổi bật trên con cháu chúng ta.

Nhưng với thông tin gần đây mà cuối cùng con người đã thành công trên những động vật phát triển theo dòng vô tính làm nên một làn sóng quan tâm về những ứng dụng về sự can thiệp tiến bộ như vậy xét về mặt luân lý, đạo đức, và triết học.

Phát triển theo dòng vô tính là sự sinh sản không giới tính (sexless re- production) của sự sống dùng chất liệu di truyền của một cha mẹ, tương phản với sự sinh sản theo giới tính, là cách sử dụng tất cả chất liệu di truyền mới được phối hợp dựa trên việc giao phối của cha mẹ. Trong trường hợp của Dolly, con cừu Xcốt-len được phát triển theo dòng vô tính, chất liệu di truyền được trích ra từ một tế bào sống đơn lẻ ở vú con cừu cái 6 tuổi và được cấy vào tế bào trứng đã thụ tinh, như vậy đã thay thể chất liệu di truyền mới. Sau đó trứng được- cấy vào một cừu mẹ thay thế khác và mang thai cho đến lúc sinh bình thường. Dolly là kết quả như vậy.

Mặc dù quy trình đăng trên mặt báo xem ra hoàn toàn hợp lí và dễ hiểu, nhưng thực tế nó chẳng đơn giản chút nào, và thành công mà Dolly mang lại đã qua hàng trăm thất bại. Trong khi Dolly đúng là dòng vô tính thì công nghệ sản sinh ra nó còn cần thử nghiệm, và để chứng thực về mặt khoa học kĩ thuật sinh nở của nó, những thí nghiệm khác phải lập lại phương pháp với cùng những kết quả như vậy.

Cho dù nhỏ hơn 6 tuổi-và được tạo nên từ chất liệu di truyền của con vật 6 tuổi-Dolly được coi là song sinh của con cừu cãi lớn tuổi hơn. Song đó là điều mà các các nhà nghiên cứu chưa biết. Cái gì nơi Dolly không và sẽ chẳng bao giờ giống hệt con cừu cái. Không có sự sống nào thực sự giống hệt bất kì sự sống nào khác.

Mặc dù có biết bao viễn tưởng của khoa học giả tưởng đã từng mô tả những vật phát triển theo dòng vô tính như những gì giống hệt nhau về những nguồn di truyền của chúng-cùng chung ý nghĩ và những sợ hãi, cùng chung những ước muốn và các kĩ năng-thì đó chỉ là chất liệu của sự giả tưởng, ý nghĩ kì quặc và không thực tế.

Dòng vô tính và dòng song sinh

Trước giờ, chúng ta đã có những con người (và các động vật) giống nhau về mặt di truyền- nhửng song sinh-nhưng cải những song sinh giống nhau như đúc thì cũng chỉ ở giai đoan hợp tử (zygote stage) Theo một nghĩa nào đó, chúng ta không thể biết xa hơn bất kĩ sư hồ nghi nào- vì chúng ta chưa có công nghệ để phân tích trọn vẹn về bất kì bộ di truyền nào của con người riêng lẻ những song sinh giống hệt nhau quả thực giống nhau từng gien một.

Trong bất kì trường hợp nào, một trong hai song sinh không bao giờ là một người (vật) thay thế cho người (vật) kia. Nếu quả thực có sự sinh sản vô tính ở người, bất kì người nào được sinh sản như vậy vẫn là một cá thể độc lập, riêng biệt như bất kì song sinh giống hệt nhau nào, có tất cả những khác biệt mà các song sinh có, nhưng điều còn quan trọng hơn, là có tất cả thực trạng tinh thần, đạo đức, và luật pháp cũng như những bảo bộ như bất kì một cá thể nào. Vì thế việc phát triển theo dòng vô tính không thể sao chép được con người chúng ta, cho chúng ta một thân xác mới để kế tục khi chúng ta can kiệt lúc về già, hoặc cho chúng ta những phần thay thế.

Tiến sĩ McKusick của viện Johns Hopkins là một trong những chuyên gia hàng đầu về di truyền học, và bản thân ông cũng là một song sinh. Vậy liệu người anh em của ông, Vincent McKusick, cũng là một nhà di truyền học hàng đầu? Cho dù ông này cũng cao lớn và giống người anh em của mình về mặt di truyền lúc thụ thai, nhưng chúng tôi vẫn thấy rằng họ là hai con người khác nhau hoàn toàn, và người “anh em giống hệt” đó là một quan tòa mới nghỉ hưu. McKusick nhà di truyền học thừa nhận rằng tính cách con người còn dễ rèn hơn nhiều bởi môi trường so với những đặc điểm bệnh lí.

Việc nghiên cứu về sự vận hành của trí não cho thấy phụ thuộc nhiều vào môi trường giáo dục, biến cố và những gì một người trải nghiệm qua- những nhân tố giải thích vì sao có những người hoàn toàn xa lạ lại có những nét chung với ta hơn là những thành viên khác trong dòng tộc, trọng gia đình. Gien Có thể có khả năng sao chép, nhưng sự trải nghiệm cá nhân lại hiếm khi. Mã cả những đặc điểm bệnh lí cũng chịu ảnh hưởng bởi cơ hội phát triển. Dấu vân tay DNA (DNA fingerprint) có thể giống nhau tuyệt đối nơi những song sinh giống hệt nhau, nhưng những dấu vân thuộc bàn tay, chân (dermatoglyphic fingerprints) lại phân biệt trên mỗi người vì những sự kiện ngẫu nhiên ảnh hưởng đến sự phát triển của các lòng bàn chân, bàn tay ngay từ khi còn ở trong bụng mẹ (in utero). Cũng vậy, trong não, những tế bào thần kinh di trú có thể mang những đường hơi khác nhau trong song sinh đơn hợp tử (monozygotic twins).

Việc phát triển theo dòng vô tính có nhiều khả thi trong lĩnh vực nghiên cứu y khoa, nhưng vẫn không có thể. Tỉ như muốn tái tạo một Albert Einstein trong trường hợp nếu bằng cách nào đó còn một mô sống của Einstein, thì một Einstein ngoài các yếu tố di truyền còn có những yếu tố kinh nghiệm và môi trường.

Nội dung liên quan đến di truyền:

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét